清平乐 登北山阁

元代 许有壬
锺山高处。又结层楼住。山自苍苍江自去。万景一时收聚。平生湖海诗豪。更倾五斗香醪。不信人间好句,不教驱入霜毫。
zhōng shān gāo chù yòu jié céng lóu zhù shān cāng cāng jiāng wàn jǐng shí shōu píng shēng hǎi shī háo gèng qīng dǒu xiāng láo xìn rén jiān hǎo   jiào shuāng háo