清平乐 重九
谁家尺八,吹得黄花发。望断青山何处达,隐隐中原一发。
秋声秋气萧萧,沧洲沧海迢迢。身在清寒世界,如今休去登高。
shuí
谁
jiā
家
chǐ
尺
bā
八
,
chuī
吹
dé
得
huáng
黄
huā
花
fā
发
wàng
。
duàn
望
qīng
断
shān
青
hé
山
chǔ
何
dá
处
yǐn
达
,
yǐn
隐
zhōng
隐
yuán
中
yī
原
fà
一
发
。
qiū
秋
shēng
声
qiū
秋
qì
气
xiāo
萧
xiāo
萧
,
cāng
沧
zhōu
洲
cāng
沧
hǎi
海
tiáo
迢
tiáo
迢
shēn
。
zài
身
qīng
在
hán
清
shì
寒
jiè
世
rú
界
,
jīn
如
xiū
今
qù
休
dēng
去
gāo
登
高
。