清平乐

宋代 袁去华
春愁错莫。风定花犹落。斗草踏青闲过却。乳燕鸣鸠自乐。 行人江北江南。满庭萱草毵毵。且恁亡忧可矣,只他怎解宜男。
chūn chóu cuò fēng dìng huā yóu luò dòu cǎo qīng xián guò què yàn míng jiū
xíng rén jiāng běi jiāng nán mǎn tíng xuān cǎo sān sān qiě nèn wáng yōu   zhǐ zěn jiě nán