清平乐

宋代 袁去华
嫩凉新霁。明月光如洗。长笛一声烟际起。人在危楼独倚。 夜深风露娟娟。抱琴谁和流泉。只有乘鸾仙子,见人愁绝无眠。
nèn liáng xīn míng yuè guāng cháng shēng yān rén zài wēi lóu
shēn fēng juān juān bào qín shuí liú quán zhǐ yǒu chéng luán xiān   jiàn rén chóu jué mián