清平乐

宋代 蔡伸
明眸秀色。肌理凝香雪。罗绮丛中标韵别。捧酒歌声清越。 不辞醉脸潮红。却愁归骑匆匆。回首绿窗朱户,断肠明月清风。
míng móu xiù níng xiāng xuě luó cóng zhòng biāo yùn bié pěng jiǔ shēng qīng yuè
zuì liǎn cháo hóng què chóu guī cōng cōng huí shǒu 绿 chuāng zhū   duàn cháng míng yuè qīng fēng