清平乐

宋代 蔡伸
南窗月满。绣被堆香暖。苦恨春宵更漏短。应讶郎归又晚。 征帆初落桥边。迎门一笑嫣然。今夜流霞共酌,何妨金盏垂莲。
nán chuāng yuè mǎn xiù bèi duī xiāng nuǎn hèn chūn xiāo gēng lòu duǎn yīng láng guī yòu wǎn
zhēng fān chū luò qiáo biān yíng mén xiào yān rán jīn liú xiá gòng zhuó   fáng jīn zhǎn chuí lián