清平乐

五代 冯延巳
深冬寒月,庭户凝霜雪。风雁过时魂断绝,塞管数声呜咽¤ 披衣独立披香,流苏乱结愁肠。往事总堪惆怅, 前欢休更思量。 雨晴烟晚,绿水新池满。双燕飞来垂柳院,小阁画帘高卷¤ 黄昏独倚朱阑,西南新月眉弯。砌下落花风起, 罗衣特地春寒。 西园春早,夹径抽新草。冰散漪澜生碧沼,寒在梅花先老¤ 与君同饮金杯,饮馀相取徘徊。次第小桃将发, 轩车莫厌频来。
shēn dōng hán yuè   tíng níng shuāng xuě fēng yàn guò shí hún duàn jué   sāi guǎn shù shēng   ¤
xiāng   liú luàn jié chóu cháng wǎng shì zǒng kān chóu chàng  
qián huān xiū gèng liáng
qíng yān wǎn   绿 shuǐ xīn chí mǎn shuāng yàn fēi lái chuí liǔ yuàn   xiǎo huà lián gāo juǎn   ¤
huáng hūn zhū lán   西 nán xīn yuè méi wān xià luò huā fēng  
luó chūn hán
西 yuán chūn zǎo   jiā jìng chōu xīn cǎo bīng sàn lán shēng zhǎo   hán zài méi huā xiān lǎo   ¤
jūn tóng yǐn jīn bēi   yǐn xiāng pái huái xiǎo táo jiāng  
xuān chē yàn pín lái