清平乐

宋代 晁端礼
深沈玉宇。枕簟清无暑。睡起花阴初转午。一霎飞云过雨。 雨余隐隐残雷。夕阳却照庭槐。莫把绣帘垂下,妨它双燕归来。
shēn shěn zhěn diàn qīng shǔ shuì huā yīn chū zhuǎn shà fēi yún guò
yǐn yǐn cán léi yáng què zhào tíng huái xiù lián chuí xià   fáng shuāng yàn guī lái