清平乐

宋代 李之仪
萧萧风叶。似与更声接。欲寄明珰非为怯。梦断兰舟桂楫。 学书只写鸳鸯。却应无奈愁肠。安得一双飞去,春风芳草池塘。
xiāo xiāo fēng shì gèng shēng jiē míng dāng fēi wéi qiè mèng duàn lán zhōu guì
xué shū zhǐ xiě yuān yāng què yīng nài chóu cháng ān shuāng fēi   chūn fēng fāng cǎo chí táng