清平乐

宋代 晏几道
莺来燕去。宋玉墙东路。草草幽欢能几度。便有系人心处。 碧天秋月无端。别来长照关山。一点恹恹谁会,依前凭暖阑干。
yīng lái yàn sòng qiáng dōng cǎo cǎo yōu huān néng biàn 便 yǒu rén xīn chù
tiān qiū yuè duān bié lái zhǎng zhào guān shān diǎn yān yān shuí huì   qián píng nuǎn lán gān