清平乐
别来春半,触目愁肠断。砌下落梅如雪乱,拂了一身还满。
雁来音信无凭,路遥归梦难成。离恨却如春草,更行更远还生。
bié
别
lái
来
chūn
春
bàn
半
,
chù
触
mù
目
chóu
愁
cháng
肠
duàn
断
。
。
qì
砌
xià
下
luò
落
méi
梅
rú
如
xuě
雪
luàn
乱
,
fú
拂
le
了
yī
一
shēn
身
hái
还
mǎn
满
。
。
yàn
雁
lái
来
yīn
音
xìn
信
wú
无
píng
凭
,
lù
路
yáo
遥
guī
归
mèng
梦
nán
难
chéng
成
。
。
lí
离
hèn
恨
què
却
rú
如
chūn
春
cǎo
草
,
gēng
更
xíng
行
gèng
更
yuǎn
远
hái
还
shēng
生
。
。