清平乐

宋代 晏几道
暂来还去。轻似风头絮。给俐相逢留不住。何况相逢无处。 去时约略黄昏。月华却到朱门。别后几番明月,素娥应是消魂。
zàn lái huán qīng shì fēng tóu gěi xiāng féng liú zhù kuàng xiāng féng chǔ
shí yuē lüè huáng hūn yuè huá què dào zhū mén bié hòu fān míng yuè   é yìng shì xiāo hún