清平乐

宋代 刘翰
萋萋芳草。怨得王孙老。瘦损腰围罗带小。长是锦书来少。 玉箫吹落梅花。晓寒犹透轻纱。惊起半屏幽梦,小窗淡月啼鸦。
fāng cǎo yuàn wáng sūn lǎo shòu sǔn yāo wéi luó dài xiǎo cháng shì jǐn shū lái shǎo
xiāo chuī luò méi huā xiǎo hán yóu tòu qīng shā jīng bàn píng yōu mèng   xiǎo chuāng dàn yuè