清平乐

宋代 许棐
风双鸾偶。天上人间有。檐玉无声花影瘦。夜浅春浓时候。 别来几度寒宵。六桥风月迢迢。灯下有谁相伴,一红湿鲛绡。
fēng shuāng luán ǒu tiān shàng rén jiān yǒu yán shēng huā yǐng shòu qiǎn chūn nóng shí hou
bié lái hán xiāo liù qiáo fēng yuè tiáo tiáo dēng xià yǒu shuí xiāng bàn   hóng shī 湿 jiāo xiāo