清平乐

宋代 程垓
绿深红少。柳外横桥小。双燕不知幽梦好。惊起碧窗春晓。 起来_憧多时。玉台金镜慵移。多少春愁未说,却来闲数花枝。
绿 shēn hóng shǎo liǔ wài héng qiáo xiǎo shuāng yàn zhī yōu mèng hǎo jīng chuāng chūn xiǎo
lai   _ chōng duō shí tái jīn jìng yōng duō shǎo chūn chóu wèi shuō   què lái xián shù huā zhī