青奴

宋代 姜特立
正堪休手足,好事降为奴。 具眼感君惠,无心真我徒。 耐寒曾得友,蒙耻恐非夫。 却羡木居士,盘鸠赐策扶。
zhèng kān xiū shǒu   hǎo shì jiàng wèi  
yǎn gǎn jūn huì   xīn zhēn  
nài hán céng yǒu   méng chǐ kǒng fēi  
què xiàn shì   pán jiū