顷年杨康功使高丽,还,奏乞立海神庙於板桥

宋代 苏轼
退之仙人也,游戏於斯文。 谈笑出奇伟,鼓舞南海神。 顷者三韩使,几为蛟鳄吞。 归来筑祠宇,要使百贾奔。 我欲迁其庙,下数浮空群。 移书竟不从,信非磊落人。 公胡为拳拳,系此空中云。 作诗颂其美,何异刻剑痕。 我今已括囊,象在六四坤。
tuì 退 zhī xiān rén   yóu wén
tán xiào chū wěi   nán hǎi shén
qǐng zhě sān hán shǐ 使   wèi jiāo è tūn
guī lái zhù   yào shǐ 使 bǎi jiǎ bēn
qiān miào   xià shù kōng qún
shū jìng cóng   xìn fēi lěi luò rén
gōng wéi quán quán   kōng zhōng yún
zuò shī sòng měi   jiàn hén
jīn kuò náng   xiàng zài liù kūn