清明卧病有感二首

宋代 张耒
支离卧病逢佳节,漂泊西游寄洛城。 重帽畏风惟益睡,青筇扶步不禁行。 红飘残萼知风急,绿满新枝听鸟声。 不见贾生遗宅处,空传金谷旧园名。 悲歌身世惊将老,怅望古今空复情。 笑看家人竞时节,争持新火照清明。
zhī bìng féng jiā jié   piāo 西 yóu luò chéng  
zhòng mào wèi fēng wéi shuì   qīng qióng jīn xíng  
hóng piāo cán è zhī fēng   绿 mǎn xīn zhī tīng niǎo shēng  
jiàn jiǎ shēng zhái chù   kōng chuán jīn jiù yuán míng  
bēi shēn shì jīng jiāng lǎo   chàng wàng jīn kōng qíng  
xiào kān jiā rén jìng shí jié   zhēng chí xīn huǒ zhào qīng míng