清明望藏云山怀旧游

宋代 郭祥正
忆昔清明出郊去,藏云寺前花正开。蜜蜂衔蕊异香散,时时洒面微风来。 溪泉甘滑碧玉色,晴山倒影无纤埃。红粉佳人十七八,踏青唱歌云鬓颓。 黄犊行牵载酒瓮,到处便倾三百杯。或逢浓阴藉草坐,口横玉笛吹落梅。 傍人问我乐何事,我心无事同婴孩。谁令束带入官府,触网修鳞难再回。 清明依旧好时节,朱颜憔悴无由陪。藏云之山亦非远,隔江东望青崔嵬。
qīng míng chū jiāo   cáng yún qián huā zhèng kāi fēng xián ruǐ xiāng sàn shí   shí miàn wēi fēng lái    
quán gān huá   qíng shān dào yǐng xiān āi hóng fěn jiā rén shí   qīng chàng yún bìn tuí    
huáng xíng qiān zài jiǔ wèng   dào chù biàn 便 qīng sān bǎi bēi huò féng nóng yīn cǎo zuò kǒu   héng chuī luò méi    
bàng rén wèn shì   xīn shì tóng yīng hái shuí lìng shù dài guān chù   wǎng xiū lín nán zài huí    
qīng míng jiù hǎo shí jié   zhū yán qiáo cuì yóu péi cáng yún zhī shān fēi yuǎn   jiāng dōng wàng qīng cuī wéi