清明日登城春望寄大夫使君

唐代 王表
春城闲望爱晴天,何处风光不眼前。寒食花开千树雪, 清明日出万家烟。兴来促席唯同舍,醉后狂歌尽少年。 闻说莺啼却惆怅,诗成不见谢临川。
chūn chéng xián wàng ài qíng tiān   chǔ fēng guāng yǎn qián hán shí huā kāi qiān shù xuě  
qīng míng chū wàn jiā yān xīng lái wéi tóng shè   zuì hòu kuáng jǐn shào nián
wén shuō yīng què chóu chàng   shī chéng jiàn xiè lín chuān