清明前三日将晚风雹大作枕上赋此

宋代 郑刚中
寒云压初晓,檐溜如飞瀑。 惊雷下檐来,万瓦鸣枯竹。 长髯不敢卧,起视乱双目。 报言此何祥,众宝归我屋。 细大同茧栗,照耀比灯烛。 又如倾水晶,一扫可数斛。 翁速共罗取,富者人所欲。 长髯尔何痴,妄想堪捧腹。 降包注大雨,是岂诵不熟。 都缘春风老,地远孤花木。 瘴裹荔枝林,东皇意宁足, 骑龙作清明,云间散珠玉。
hán yún chū xiǎo   yán liù fēi
jīng léi xià yán lái   wàn míng zhú
zhǎng rán gǎn   shì luàn shuāng
bào yán xiáng   zhòng bǎo guī
tóng jiǎn   zhào yào 耀 dēng zhú
yòu qīng shuǐ jīng   sǎo shǔ
wēng gòng luó   zhě rén suǒ
zhǎng rán ěr chī   wàng xiǎng kān pěng
jiàng bāo zhù   shì sòng shú
dōu yuán chūn fēng lǎo   yuǎn huā
zhàng guǒ zhī lín   dōng huáng níng  
lóng zuò qīng míng   yún jiān sàn zhū