清明后一日舟泊端江骤雨忽至望王础兄寓阁不得相就承诗见贻次韵奉答

清代 陈恭尹
潇潇淅淅满河干,小阁扁舟各坐看。旧雨恰来云自合,新烟初试食犹寒。 悠扬逝水心俱远,只尺行泥路亦难。自有晴空生旭日,高天不用羡飞翰。
xiāo xiāo mǎn gàn   xiǎo piān zhōu zuò kàn jiù qià lái yún   xīn yān chū shì shí yóu hán
yōu yáng shì shuǐ xīn yuǎn   zhī chǐ xíng nán yǒu qíng kōng shēng   gāo tiān yòng xiàn fēi hàn