清明感伤

宋代 戴复古
一笠戴春雨,愁来不可遮。 清明思上塚,昨夜梦还家。 归兴随流水,伤心对落花。 晋原松下泪,沾洒楚天涯。
dài chūn   chóu lái zhē
qīng míng shàng zhǒng   zuó mèng huán jiā
guī xīng suí liú shuǐ   shāng xīn duì luò huā
jìn yuán sōng xià lèi   zhān chǔ tiān