清明

清代 胤禛
春云蔼蔼罨重城,二月天容逗嫩晴。雪尽柳条青可折,寒消桃蕊绛初成。 谁家新燕低飞影,何处归鸿晚度声。窗外好风樽内酒,钻榆取火又清明。
chūn yún ǎi ǎi yǎn zhòng chéng   èr yuè tiān róng dòu nèn qíng xuě jǐn liǔ tiáo qīng zhé hán   xiāo táo ruǐ jiàng chū chéng    
shuí jiā xīn yàn fēi yǐng   chǔ guī hóng 鸿 wǎn shēng chuāng wài hǎo fēng zūn nèi jiǔ zuān   huǒ yòu qīng míng