清明

宋代 汪梦斗
他乡逢冷食,故国隔长江。薄雨膏犹腻,落红香满腔。 客游如梦醒,愁事被春降。正说扬州鹤,俄来雪一双。
xiāng féng lěng shí   guó cháng jiāng báo gāo yóu   luò hóng xiāng mǎn qiāng
yóu mèng xǐng   chóu shì bèi chūn jiàng zhèng shuō yáng zhōu   é lái xuě shuāng