清明

宋代 冯时行
宝勒香轮簇柳阴,宦游清味独沈吟。 野云未散山头暗,春水初生岸脚深。 万里松涛寒食泪,十年萍梗故园心。 狂风又卷残红去,飞落谁家无处寻。
bǎo xiāng lún liǔ yīn   huàn yóu qīng wèi shěn yín
yún wèi sàn shān tóu àn   chūn shuǐ chū shēng àn jiǎo shēn
wàn sōng tāo hán shí lèi   shí nián píng gěng yuán xīn
kuáng fēng yòu juǎn cán hóng   fēi luò shuí jiā chǔ xún