青门饮 寄宠人

宋代 石岩
胡马嘶风,汉旗翻雪,彤云又吐,一竿残照。古木连空,乱山无数,行尽暮沙衰草。星斗横幽馆,夜无眠、灯花空老。雾浓香鸭,冰凝泪烛,霜天难晓。长记晓妆才了,一杯未尽,离怀多少。醉里秋波,梦中朝雨,都是醒时烦恼。料有牵情处,忍思量、耳边曾道。甚时跃马归来,认得迎门轻笑。
fēng   hàn fān xuě   tóng yún yòu   gān 竿 cán zhào lián kōng   luàn shān shù   xíng jǐn shā shuāi cǎo xīng dǒu héng yōu guǎn   mián dēng huā kōng lǎo nóng xiāng   bīng níng lèi zhú   shuāng tiān nán xiǎo zhǎng xiǎo zhuāng cái le   bēi wèi jǐn   huái 怀 duō shǎo zuì qiū   mèng zhōng zhāo   dōu shì xǐng shí fán nǎo liào yǒu qiān qíng chù   rěn liáng ěr biān céng dào shén shí yuè guī lái   rèn de yíng mén qīng xiào