青门引
人去栏干静。杨柳晓风初定。芳春此后莫重来,一分春少,减却一分病。
离亭薄酒终须醒。落日罗衣冷。绕楼几曲流水,不曾留得桃花影。
rén
人
qù
去
lán
栏
gān
干
jìng
静
yáng
。
liǔ
杨
xiǎo
柳
fēng
晓
chū
风
dìng
初
fāng
定
chūn
。
cǐ
芳
hòu
春
mò
此
chóng
后
lái
莫
yī
重
fēn
来
,
chūn
一
shǎo
分
jiǎn
春
què
少
,
yī
减
fēn
却
bìng
一
分
病
。
lí
离
tíng
亭
bó
薄
jiǔ
酒
zhōng
终
xū
须
xǐng
醒
luò
。
rì
落
luó
日
yī
罗
lěng
衣
rào
冷
lóu
。
jǐ
绕
qū
楼
liú
几
shuǐ
曲
bù
流
céng
水
,
liú
不
dé
曾
táo
留
huā
得
yǐng
桃
花
影
。