青门引
采采黄金蕊,遥见晚山横翠。重门深掩一庭风,沽来淡酒,能得几回醉。
草黄云白鸿千里,落日寒烟起。相怜自有明月,照人肺腑清如水。
cǎi
采
cǎi
采
huáng
黄
jīn
金
ruǐ
蕊
,
yáo
遥
jiàn
见
wǎn
晚
shān
山
héng
横
cuì
翠
。
。
chóng
重
mén
门
shēn
深
yǎn
掩
yī
一
tíng
庭
fēng
风
,
gū
沽
lái
来
dàn
淡
jiǔ
酒
,
néng
能
dé
得
jǐ
几
huí
回
zuì
醉
。
。
cǎo
草
huáng
黄
yún
云
bái
白
hóng
鸿
qiān
千
lǐ
里
,
luò
落
rì
日
hán
寒
yān
烟
qǐ
起
。
。
xiāng
相
lián
怜
zì
自
yǒu
有
míng
明
yuè
月
,
zhào
照
rén
人
fèi
肺
fǔ
腑
qīng
清
rú
如
shuǐ
水
。
。