青门引

宋代 马子严
手种团团玉。香趁日晴初熟。金刀错落晓霜寒,十分风味,独向暑天足。 唐君去后云空谷。异事传流俗。刀圭倘是神仙药,地皮卷尽犹飞肉。
shǒu zhǒng tuán tuán xiāng chèn qíng chū shú jīn dāo cuò luò xiǎo shuāng hán   shí fēn fēng wèi   xiàng shǔ tiān
táng jūn hòu yún kōng shì chuán liú dāo guī tǎng shì shén xiān yào   juǎn jǐn yóu fēi ròu