清梦轩诗次孺允韵

明代 归有光
王生思妙道,独居自相羊。乃以清梦语,揭之在幽房。 处世实大梦,于梦差为长。扰扰无时清,真精且沦亡。 孰能寡嗜欲,引之大觉乡。鲁侯一何愚,欲往忧无梁。 太清日渊澄,中有生者忙。吾闻接舆言,斯岂大无当! 古之得道者,夏能造冰凉。西方有圣人,清净闻身香。 飞龙游上天,至冬乃伏藏。谁知疑黄泉,可以登大皇。
wáng shēng miào dào   xiāng yáng nǎi qīng mèng jiē   zhī zài yōu fáng    
chǔ shì shí mèng   mèng chà wèi zhǎng rǎo rǎo shí qīng zhēn   jīng qiě lún wáng    
shú néng guǎ shì   yǐn zhī jué xiāng hóu   wǎng yōu liáng    
tài qīng yuān chéng   zhōng yǒu shēng zhě máng wén jiē yán   dàng    
zhī dào zhě   xià néng zào bīng liáng fāng 西 yǒu shèng rén qīng   jìng wén shēn xiāng    
fēi lóng yóu shàng tiān   zhì dōng nǎi cáng shéi zhī huáng quán   dēng tài huáng