青梅

宋代 梅尧臣
梅叶未藏禽,梅子青可摘。 江南小家女,手弄门前剧。 齿软莫胜酸,弃之曾不惜。 宁顾马上郎,春风满行陌。
méi wèi cáng qín   méi zi qīng zhāi  
jiāng nán xiǎo jiā   shǒu nòng mén qián  
chǐ 齿 ruǎn shèng suān   zhī céng  
níng shàng láng   chūn fēng mǎn xíng