青萝山房歌

元代 贝琼
仙华之山何崭绝兮,插天万仞青相磨。山势东来忽平地,蜿蜒不断为青萝。 萝萝隐隐如崩石,夸娥负山山为析。欲叫轩辕向何处,千古万古空遗迹。 玉女得道登云车,凌空直上太清家。云车不复返,落尽金茎花。 风凄凄兮又下雨,行人惨兮子规语。山回路尽或逢花,知是青萝山人结茅宇。 山人紫府神仙客,身今六十头尚黑。胸蟠五色天女丝,手炼五色神娲石。 丝可为君成天章,石可为君补天隙。一朝寘之白玉堂,青萝寂寂寒无光。 何年借我白石床,卧看明月来东方。与君酌酒歌我曲,君归早访初平羊。
xiān huá zhī shān zhǎn jué   chā tiān wàn rèn qīng xiāng shān shì dōng lái píng   wān yán duàn wèi qīng luó
luó luó yǐn yǐn bēng shí   kuā é shān shān wèi jiào xuān yuán xiàng chǔ   qiān wàn kōng
dào dēng yún chē   líng kōng zhí shàng tài qīng jiā yún chē fǎn   luò jǐn jīn jīng huā
fēng yòu xià   xíng rén cǎn guī shān huí jǐn huò féng huā   zhī shì qīng luó shān rén jié máo
shān rén shén xiān   shēn jīn liù shí tóu shàng hēi xiōng pán tiān   shǒu liàn shén shí
wèi jūn chéng tiān zhāng   shí wèi jūn tiān zhāo zhì zhī bái táng   qīng luó hán guāng
nián jiè bái shí chuáng   kàn míng yuè lái dōng fāng jūn zhuó jiǔ   jūn guī zǎo fǎng 访 chū píng yáng