青楼赠别

宋代 华岳
笛声吹彻玉楼寒,金鸭香消更漏残。 含泪欲挥羞不敢,倩他银灯向人弹。
shēng chuī chè lóu hán   jīn xiāng xiāo gēng lòu cán  
hán lèi huī xiū gǎn   qiàn yín dēng xiàng rén dàn