青龙招提归一上人远游吴楚别诗

唐代 岑参
久交应真侣,最叹青龙僧。弃官向二年,削发归一乘。 了然莹心身,洁念乐空寂。名香泛窗户,幽磬清晓夕。 往年仗一剑,由是佐二庭。于焉久从戎,兼复解论兵。 世人犹未知,天子愿相见。朝从青莲宇,暮入白虎殿。 宫女擎锡杖,御筵出香炉。说法开藏经,论边穷阵图。 忘机厌尘喧,浪迹向江海。思师石可访,惠远峰犹在。 今旦飞锡去,何时持钵还。湖烟冷吴门,淮月衔楚山。 一身如浮云,万里过江水。相思眇天末,南望无穷已。
jiǔ jiāo yìng zhēn   zuì tàn qīng lóng sēng guān xiàng èr nián   xuē guī chéng
liǎo rán yíng xīn shēn   jié niàn kōng míng xiāng fàn chuāng hu   yōu qìng qīng xiǎo
wǎng nián zhàng jiàn   yóu shì zuǒ èr tíng yān jiǔ cóng róng   jiān jiě lùn bīng
shì rén yóu wèi zhī   tiān yuàn xiāng jiàn cháo cóng qīng lián   bái diàn 殿
gōng qíng zhàng   yán chū xiāng shuō kāi cáng jīng   lùn biān qióng zhèn
wàng yàn chén xuān   làng xiàng jiāng hǎi shī shí fǎng 访   huì yuǎn fēng yóu zài
jīn dàn fēi   shí chí hái yān lěng mén   huái yuè xián chǔ shān
shēn yún   wàn guò jiāng shuǐ xiāng miǎo tiān   nán wàng qióng