清凉寺白云庵

宋代 王安石
庵云作顶峭无邻,衣月为衿静称身。 木落冈峦因自献,水归洲渚得横陈。
ān yún zuò dǐng qiào lín   yuè wèi jīn jìng chèn shēn
luò gāng luán yīn xiàn   shuǐ guī zhōu zhǔ héng chén