清凉山赞佛诗 其二

清代 吴伟业
伤怀惊凉风,深宫鸣蟋蟀。严霜被琼树,芙蓉凋素质。 可怜千里草,萎落无颜色。孔雀蒲桃锦,亲自红女织。 殊方初云献,知破万家室。瑟瑟大秦珠,珊瑚高八尺。 割之施精蓝,干佛庄严饰。持来付一炬,泉路谁能识! 红颜尚焦土,百万无容惜。小臣助长号,赐衣或一袭。 只愁许史辈,急泪难时得。从官进哀诔,黄纸抄名入。 流涕卢郎才,咨嗟谢生笔。尚方列珍膳,天厨供玉粒。 官家未解菜,对案不能食。黑衣召志公,白马驮罗什。 焚香内道场,广坐楞伽译。资彼象教恩,轻我人王力。 微闻金鸡诏,亦由玉妃出。高原营寝庙,近野开陵邑。 甫望仓舒坟,掩面添凄侧。戒言秣我马,遨游凌八极。
shāng huái 怀 jīng liáng fēng   shēn gōng míng shuài yán shuāng bèi qióng shù   róng diāo zhì
lián qiān cǎo   wěi luò yán kǒng què táo jǐn   qīn hóng zhī
shū fāng chū yún xiàn   zhī wàn jiā shì qín zhū   shān gāo chǐ
zhī shī jīng lán   gàn zhuāng yán shì chí lái   quán shuí néng shí  
hóng yán shàng jiāo   bǎi wàn róng xiǎo chén zhù cháng hào   huò
zhǐ chóu shǐ bèi   lèi nán shí cóng guān jìn āi lěi   huáng zhǐ chāo míng
liú láng cái   jiē xiè shēng shàng fāng liè zhēn shàn   tiān chú gōng
guān jiā wèi jiě cài   duì àn néng shí hēi zhào zhì gōng   bái tuó luó shén
fén xiāng nèi dào chǎng   guǎng 广 zuò léng jiā xiàng jiào ēn   qīng rén wáng
wēi wén jīn zhào   yóu fēi chū gāo yuán yíng qǐn miào   jìn kāi líng
wàng cāng shū fén   yǎn miàn tiān jiè yán   áo yóu líng