清凉纪游一十四首 其二 东台

清代 胤禛
嵯峨东陟插云峰,壁翠峦苍亘百重。妙吉祥师常说法,那罗延窟惯藏龙。 远窥沧海初升日,响振空林欲曙钟。一派明霞光绚烂,天然佛镜豁心胸。
cuó é dōng zhì chā yún fēng   cuì luán cāng gèn bǎi zhòng miào xiáng shī cháng shuō   luó yán guàn cáng lóng
yuǎn kuī cāng hǎi chū shēng   xiǎng zhèn kōng lín shǔ zhōng pài míng xiá guāng xuàn làn   tiān rán jìng huō xīn xiōng