青莲洞

清代 谭宗浚
仰窥石下垂,仄步石横拒。平生耻折腰,至此随仰俯。 兹为青莲龛,榛莽限深阻。扪苔负壁行,魂弱不敢语。 悄然风叶飞,恐有山魈觑。元人旧镵碑,洞狭不容武。 侧身偶蹲窥,砐硪垂玉箸。昔人绝技传,未肯草木伍。 好奇此雕镌,作计亦良苦。久立畏森寒,攓衣出苔户。 携将白石还,好向僧厨煮。
yǎng kuī shí xià chuí   shí héng píng shēng chǐ zhé yāo   zhì suí yǎng
wèi qīng lián kān   zhēn mǎng xiàn shēn mén tái xíng   hún ruò gǎn
qiǎo rán fēng fēi   kǒng yǒu shān xiāo yuán rén jiù chán bēi   dòng xiá róng
shēn ǒu dūn kuī   è chuí zhù rén jué chuán   wèi kěn cǎo
hào diāo juān   zuò liáng jiǔ wèi sēn hán   qiān chū tái
xié jiāng bái shí hái   hǎo xiàng sēng chú zhǔ