清乐诗为天台杨允昌作

明代 李东阳
台之山,石孱孱。我登其巇,可以振我衣。台之水,石齿齿。 我行其沚,可以洗我耳。山水之区,我田我庐。朝樵暮渔,式啸以游。 天壤之间,有鸢有鱼。我乐我清,匪物与谋。悠悠化机,动静无舍。 我清我乐,谁知我者。有怀若人,莫招尔来。欲往从之,室是远而。 我歌此诗,知者和之。
tái zhī shān   shí chán chán dēng   zhèn tái zhī shuǐ shí chǐ   chǐ   齿   齿  
xíng zhǐ   ěr shān shuǐ zhī   tián cháo qiáo shì xiào   yóu      
tiān rǎng zhī jiān   yǒu yuān yǒu qīng fěi   móu yōu yōu huà dòng jìng   shě      
qīng   shéi zhī zhě yǒu huái ruò 怀 rén   zhāo ěr lái wǎng cóng zhī shì shì   yuǎn ér      
shī   zhī zhě zhī