情久长

宋代 吕渭老
冰梁跨水,沈沈霁色遮千里。怎向我、小舟孤楫,天外飘逐夜寒侵短发,睡不稳、窗外寒风渐起。岁华暮、蟾光射雪,碧瓦飘霜,尘不动、寒无际。 鸡咽荒郊,梦也无归计。拥绣枕、断魂残魄,清吟无味。想伊睡起,又念远、楼阁横枝对倚。待归去、西窗剪烛,小合凝香,深翠幕、饶春睡。
bīng liáng kuà shuǐ   shěn shěn zhē qiān zěn xiàng xiǎo zhōu   tiān wài piāo zhú hán qīn duǎn   shuì wěn chuāng wài hán fēng jiàn suì huá chán guāng shè xuě   piāo shuāng   chén dòng hán
yàn huāng jiāo   mèng guī yōng xiù zhěn duàn hún cán   qīng yín wèi xiǎng shuì   yòu niàn yuǎn lóu héng zhī duì dài guī 西 chuāng jiǎn zhú   xiǎo níng xiāng   shēn cuì ráo chūn shuì