晴归

宋代 陈著
儿造弄晴曦,安排老我归。 江收閒水退,山戴断云飞。 晚色明官路,清寒搅客衣。 行行到嵩曲,犹可及斜晖。
ér zào nòng qíng   ān pái lǎo guī  
jiāng shōu xián shuǐ tuì 退   shān dài duàn yún fēi  
wǎn míng guān   qīng hán jiǎo  
xíng xíng dào sōng   yóu xié huī