庆宫春/高阳台 重登峨眉亭感旧

宋代 刘澜
春剪绿波,日明金渚,镜光尽浸寒碧。喜溢双蛾,迎风一笑,两情依旧脉脉。 那时同醉,锦袍湿、乌纱敧侧。英雄何在,满目青山,飞下孤白。 片帆谁上天门,我亦明朝,是天门客。平生高兴,青莲一叶,从此飘然八极。 矶头绿树,见白马、书生破敌。百年前事,欲问东风,酒醒长笛。
chūn jiǎn 绿   míng jīn zhǔ   jìng guāng jǐn jìn hán shuāng é yíng   fēng xiào liǎng   qíng jiù    
shí tóng zuì   jǐn páo shī 湿 shā yīng xióng zài mǎn   qīng shān fēi xià   bái      
piàn fān shuí shàng tiān mén   míng cháo   shì tiān mén píng shēng gāo xīng qīng   lián cóng   piāo rán    
tóu 绿 shù   jiàn bái shū shēng bǎi nián qián shì wèn   dōng fēng jiǔ xǐng   cháng