庆宫春/高阳台

宋代 王沂孙
明玉擎金,纤罗飘带,为君起舞回雪。柔影参差,幽芳零乱,翠围腰瘦一捻。岁华相误,记前度、湘皋怨别。哀弦重听,都是凄凉,未须弹彻。国香到此谁怜,烟冷沙昏,顿成愁绝。花恼难禁,酒销欲尽,门外冰澌初结。试招仙魄,怕今夜、瑶簪冻折。携盘独出,空想咸阳,故宫落月。
míng qíng jīn   xiān luó piāo dài   wèi jūn huí xuě róu yǐng cēn   yōu fāng líng luàn   cuì wéi yāo shòu niǎn suì huá xiāng   qián xiāng gāo yuàn bié āi xián zhòng tīng   dōu shì liáng   wèi dàn chè guó xiāng dào shuí lián   yān lěng shā hūn   dùn chéng chóu jué huā nǎo nán jìn   jiǔ xiāo jǐn   mén wài bīng chū jié shì zhāo xiān   jīn yáo zān dòng zhé xié pán chū   kōng xiǎng xián yáng   gōng luò yuè