庆宫春/高阳台

宋代 周密
重叠云衣,微茫雁影,短篷稳载吴雪。霜叶敲寒,风灯摇晕,棹歌人语呜咽。拥衾呼酒,正百里、冰河乍合。千山换色,一镜无尘,玉龙吹裂。夜深醉踏长虹,表里空明,古今清绝。高台在否,登临休赋,忍见旧时明月。翠消香冷,怕空负、年芳轻别。孤山春早,一树梅花,待君同折。
chóng dié yún   wēi máng yàn yǐng   duǎn péng wěn zài xuě shuāng qiāo hán   fēng dēng yáo yūn   zhào rén yōng qīn jiǔ   zhèng bǎi bīng zhà qiān shān huàn   jìng chén   lóng chuī liè shēn zuì cháng hóng   biǎo kōng míng   jīn qīng jué gāo tái zài fǒu   dēng lín xiū   rěn jiàn jiù shí míng yuè cuì xiāo xiāng lěng   kōng nián fāng qīng bié shān chūn zǎo   shù méi huā   dài jūn tóng zhé