庆宫春/高阳台

宋代 姜夔
双桨莼波,一蓑松雨,暮愁渐满空阔。呼我盟鸥,翩翩欲下,背人还过木末。那回归去,荡云雪、孤舟夜发。伤心重见,依约眉山,黛痕低压。采香径里春寒,老子婆娑,自歌谁答。垂虹西望,飘然引去,此兴平生难遏。酒醒波远,政凝想、明珰素袜。如今安在,唯有阑干,伴人一霎。
shuāng jiǎng chún   suō sōng   chóu jiàn mǎn kōng kuò méng ōu   piān piān xià   bèi rén hái guò huí guī   dàng yún xuě zhōu fèi shāng xīn zhòng jiàn   yuē méi shān   dài hén cǎi xiāng jìng chūn hán   lǎo zi suō   shuí chuí hóng 西 wàng   piāo rán yǐn   xīng píng shēng nán è jiǔ xǐng yuǎn   zhèng níng xiǎng míng dāng jīn ān zài   wéi yǒu lán gān   bàn rén shà