青感

宋代 林景熙
柳花衮雪春冥冥,溪风一夜吹为萍。 萍随风去渺流水,人生无根亦如此。 故山入梦草芊芊,半窗疏雨寒食天。 晓来白发稀可数,多少朱颜化黄土。 高原冉冉青烟斜,麦饭洒松能几家。 子规叫残金粟暮,茧纸兰亭已飞去。
liǔ huā gǔn xuě chūn míng míng   fēng chuī wèi píng  
píng suí fēng miǎo liú shuǐ   rén shēng gēn  
shān mèng cǎo qiān qiān   bàn chuāng shū hán shí tiān  
xiǎo lái bái shǔ   duō shǎo zhū yán huà huáng  
gāo yuán rǎn rǎn qīng yān xié   mài fàn sōng néng jiā  
guī jiào cán jīn   jiǎn zhǐ lán tíng fēi