晴甫一日复大风雨连日不止遣怀

宋代 陆游
书剑当年隘九州,白头归卧一窗幽。 染成草色春犹浅,老尽梅花雨未休。 复句已无前辈赏,开编时与古人游。 山房小瓮今朝熟,不恨尊前自献酬。
shū jiàn dāng nián ài jiǔ zhōu   bái tóu guī chuāng yōu  
rǎn chéng cǎo chūn yóu qiǎn   lǎo jìn méi huā wèi xiū  
qián bèi shǎng   kāi biān shí rén yóu  
shān fáng xiǎo wèng jīn zhāo shú   hèn zūn qián xiàn chóu