清风谣

宋代 范仲淹
清风何处来,先此高高台。 兰丛国香起,桂枝天籁回。 飘飘度清汉,浮云安在哉。 万古郁结心,一旦为君开。 有客慰所思,临风久徘徊。 神若游华胥,身疑立天台。 极渴饮沆瀣,大暑执琼瑰。 旷如携松丘,腾上烟霞游。 熙如揖庄老,语人逍遥道。 朱弦鼓其薰,可以解吾民, 沧浪比其清,可以濯吾缨。 愿此阳春时,勿使飘暴生。 千灵无结愠,万卉不摧荣。 庶几宋玉赋,聊广楚王情。
qīng fēng chǔ lái   xiān gāo gāo tái
lán cóng guó xiāng   guì zhī tiān lài huí
piāo piāo qīng hàn   yún ān zài zāi
wàn jié xīn   dàn wèi jūn kāi
yǒu wèi suǒ   lín fēng jiǔ pái huái
shén ruò yóu huá   shēn tiān tāi
yǐn hàng xiè   shǔ zhí qióng guī
kuàng xié sōng qiū   téng shàng yān xiá yóu
zhuāng lǎo   rén xiāo yáo dào
zhū xián xūn   jiě mín  
cāng làng qīng   zhuó yīng
yuàn yáng chūn shí   shǐ 使 piāo bào shēng
qiān líng jié yùn   wàn huì cuī róng
shù sòng   liáo guǎng 广 chǔ wáng qíng