清风戒寒

唐代 穆寂
风清物候残,萧洒报将寒。扫得天衢静,吹来眼界宽。 条鸣方有异,虫思乱无端。就树收鲜腻,冲池起涩澜。 过山岚可掬,度月色宜看。华实从兹始,何嗟岁序殚。
fēng qīng hòu cán   xiāo bào jiāng hán sǎo tiān jìng   chuī lái yǎn jiè kuān
tiáo míng fāng yǒu   chóng luàn duān jiù shù shōu xiān   chōng chí lán
guò shān lán   yuè kàn huā shí cóng shǐ   jiē suì dān